Đặc điểm ” GIAI CẤP CÔNG NHÂN LÀ GIAI CẤP VÔ SẢN “


Nhưng sự thật : Đắng lòng công nhân bán dâm thêm thu nhập

Giai cấp công nhân Việt Nam không ngừng lớn mạnh ?

(VOV Vietnam) – Giai cấp công nhân đã đóng góp hơn 60% tổng sản phẩm xã hội và hơn 70% ngân sách nhà nước.
Sáng 27/4, tại Khu công nghiệp Bắc Thăng Long (Hà Nội), Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam tổ chức Lễ kỷ niệm 125 năm Ngày Quốc tế Lao động (1/5) và phát động Tháng công nhân năm 2011 . ( Năm vừa qua )
Tới dự có Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan; Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư UBTƯ MTTQ Việt Nam Vũ Trọng Kim; Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam Nguyễn Thị Thanh Hòa, cùng lãnh đạo các Bộ, ban, ngành Trung ương và thành phố Hà Nội, lãnh đạo ban quản lý các khu công nghiệp Hà Nội và gần 2.000 công nhân lao động Thủ đô, đại diện cho hàng triệu công nhân lao động cả nước.
Đọc diễn văn tại Lễ kỷ niệm, Phó Chủ tịch thường trực Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam Nguyễn Hòa Bình ôn lại truyền thống đấu tranh vẻ vang, đầy tự hào của giai cấp công nhân Việt Nam. Hơn 80 năm dưới sự lãnh đạo của Đảng, tổ chức công đoàn và phong trào công nhân nước ta đã phát triển mạnh mẽ, trở thành nòng cốt trong các cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước. Bước vào giai đoạn đổi mới, giai cấp công nhân Việt Nam không ngừng lớn mạnh về số lượng và chất lượng, đang có mặt trong tất cả các ngành nghề và thành phần kinh tế, là lực lượng đi đầu trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước; năng động sáng tạo, tiếp cận nhanh với khoa học công nghệ mới; đang hình thành và ngày càng đông đội ngũ công nhân trí thức. Với số lượng chỉ chiếm 21% tổng số lao động xã hội, 11% dân số, nhưng giai cấp công nhân đã đóng góp hơn 60% tổng sản phẩm xã hội và hơn 70% ngân sách nhà nước.

Nhưng sự thật : Đắng lòng công nhân bán dâm thêm thu nhập

Giữa chiều, tôi gọi cho bà M (TP Đà Nẵng), ngỏ ý muốn tìm hai em công nhân để “vui vẻ”. Bà bảo, chắc khoảng 18 giờ mới có, vì lúc đó công nhân mới tan ca.
Chờ em nó tan ca
Khoảng 17 giờ, tôi điện lại, thông báo đang ngồi nhậu và đợi tại ngã ba đường Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Chánh (quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng). Bà M cũng đang ngồi cà-phê gần đó, bảo chỉ có được một em, vừa đi làm về, đang tắm rửa, chút xíu nữa sẽ ghé quán.
Đúng như lời bà, chỉ một lát sau, em xuất hiện, tự giới thiệu tên V (ở Quảng Nam), đang làm công nhân nhà máy đồ chơi (KCN Hòa Khánh).
Bà M tiếp thị, đây là công nhân chính hiệu đúng như yêu cầu, nếu cần sẽ cho xem thẻ.
Qua vài câu hỏi thăm dò, quả thực V đang là công nhân, làm việc tại nhà máy này cũng được vài năm. Tuy vậy, việc cô “tăng ca” kiếm thêm thu nhập chỉ thực sự bắt đầu khoảng ba tháng nay, nhưng không phải thường xuyên, mà lâu lâu có “mối” mới đi khách.
Cô kể, làm công nhân lương thấp, lại lao động tối mày tối mặt trong nhà máy mà vẫn không đủ trang trải cuộc sống.
Cô thường than với người bạn thân ở gần nhà bà M về việc thiếu tiền, chật vật xoay xở trong cuộc sống. Cô bạn này hiểu, thông cảm và chia sẻ bằng cách giới thiệu V cho bà M để “phục vụ” khách làng chơi. Cuối tuần hay những bữa nhà máy hết việc, V lại về nhà bà M hoặc ở sẵn phòng trọ, có mối, bà M sẽ gọi điện tới phục vụ.
Một “cuốc” phục vụ nhanh tại nhà bà M giá 150 ngàn đồng, V chỉ được trả một nửa số đó. Nếu có khách gọi đi nhà trọ mà qua đầu mối bà M, V phải nộp lại 50 ngàn đồng. Mỗi lần đi “tàu nhanh” như vậy giá 200 ngàn, nếu đi cả đêm là 500 ngàn đồng.
V tính tình vui vẻ, nhẹ nhàng, da trắng, vóc người tương đối chuẩn và khuôn mặt khá bắt mắt. V không trang điểm phấn son, cũng chẳng ăn mặc mát mẻ, lòe loẹt, nhìn bề ngoài và tính cách thì như con gái nhà lành, quê mùa. Phải chăng cũng vì cái giản dị, chân quê ấy mà nhiều khách làng chơi muốn tìm tới, như một trải nghiệm với món “rau sạch” mà “rẻ”?
Không như những cô gái mà chúng tôi đã gặp ở các quán nhậu, cố tình gọi nhiều món ăn ra để “ghi điểm” với chủ quán, chứ mấy khi động đũa. Còn ở đây, V không yêu cầu, chúng tôi tự gọi món, thích gì kêu nấy.
                        Có phải tại số?
Ai cũng có một số phận và cái số của V được cô tự nhận là hẩm hiu. Cô kể, cũng một đời chồng, cũng một mụn con, những tưởng cuộc sống sẽ mỉm cười với V, với cái gia đình bé nhỏ ấy. Nào ngờ, sống với nhau một thời gian, V mới biết chồng mình là kẻ lăng nhăng, vũ phu. Không thể chịu đựng được sau nhiều lần bị chồng hành hạ, cô quyết định chia tay, bồng con ra đi tay trắng.
Lúc đầu, cô bồng con nhỏ ra Đà Nẵng, vừa làm công nhân, vừa nuôi con, nhưng ông bà ngoại thấy thương cháu, đã đón về nuôi. Trở về quê không biết làm gì, mà bám trụ thành phố thì ngày càng nghiệt ngã. Tiền lương công nhân mãi lẹt đẹt cho dù giá cả đã tăng chóng mặt.
Vậy mà, không phải lúc nào cũng có việc để làm. Cứ làm một thời gian, nhà máy hết việc, công nhân lại nghỉ, lại chơi dài. Để kiếm mỗi tháng vài trăm ngàn đồng gửi về quê nuôi con, để trang trải tiền phòng, tiền ăn… cái áp lực nghiệt ngã ấy khiến V thiếu tỉnh táo, dấn thân vào làm “gái bán hoa”.
Trong những căn phòng ẩm thấp, mờ tối của những dãy nhà trọ chỉ có giá 30 ngàn đồng cho một lần thuê “hành lạc”, V “tiếp” biết bao người đàn ông xa lạ. Những hơi người thuộc đủ thành phần xã hội đã vện vào V từ đó.
V kể, cám cảnh nhất là lúc hết tiền, phải xuống nhà bà M “tăng ca”. Khách ngồi nhậu ở nhà ngoài bảo ra cho xem mặt, V sợ gặp người quen không dám ra. Cô cứ ngồi trong cái phòng tối mờ ấy chờ khách. Bà M có la thế nào cô cũng đành chấp nhận, bảo đã cố hết sức, không thể cố hơn được nữa.
Từ quán nhậu tới dãy nhà trọ cạnh đường ray không xa, dù trời tối, nhưng trước khi dẫn tôi đi, V cũng lấy khẩu trang che kín mặt. Có lẽ, cô sợ ai đó bắt gặp mình trong cảnh thế này.
Có lẽ, dãy nhà trọ cô dẫn tôi tới cũng là địa điểm quen thuộc, nơi cô đã tiếp biết bao khách.
Vì vậy, cô phi xe thẳng vào chỗ kín rồi đi nhanh vào phòng như sợ bắt gặp một ánh mắt ai tại đây. Như một phản ứng nghề nghiệp, chủ trọ cũng nhanh tay trao “đồ nghề” giúp cô.
Cũng phải nói thêm, V không phải dân bán dâm chuyên nghiệp, chỉ lâu lâu “đánh dù” kiếm cơm, nên chuyện không có sẵn “đồ nghề” bên mình cũng dễ hiểu.
V khoe, có người đàn ông ở Liên Chiểu (Đà Nẵng) đã bỏ vợ, rất thương cô. Nhưng cô không đủ tin, bảo dễ gì người ta thương mình thật lòng. Dẫu sao cũng một đời chồng nên V tỏ ra cảnh giác.
Đang ngồi nhậu, người đàn ông ấy gọi điện, V không dám nghe máy. Cũng theo lời V, nếu thứ bảy tuần sau, chúng tôi có nhu cầu, V sẽ kéo thêm một người bạn nữ công nhân nữa đi “phục vụ” vì hiện giờ cô này đang về quê.
Những cô gái bỏ ruộng đồng, quê hương ra thành phố, vào các nhà máy lập nghiệp với mơ ước cuộc sống sẽ bớt khổ hơn. Nhưng, chính cái mưu sinh nghiệt ngã chốn thị thành đã đẩy không ít người trong số họ (những người thiếu bản lĩnh) vào con đường bán thân phục vụ khách làng chơi.
Trong mắt người thân chốn quê nhà, họ vẫn là cô công nhân cần mẫn, làm lụng vất vả để chắt chiu mỗi tháng vài trăm ngàn đồng gửi về.
Họ hay đổ cho hoàn cảnh, hay số phận đã đẩy mình tới chỗ “bán thân”. Nhưng cũng phải hỏi, có biết bao con người số phận còn nghiệt ngã hơn, hoàn cảnh cùng cực hơn, vẫn vươn lên, bươn chải mưu sinh chân chính ? .  ( theo báo CAND Đà nẵng )

Những công nhân như V.. ” Bán thân nuôi miệng ” đáng trân trọng hơn là Những kẻ đạo đức giả chuyên ” Bán miệng nuôi thân.”

Bài có liên quan xem tiếp xin bấm vào đây >>>>> Công nhân chật vật lương – tiền
Theo Công an Đà Nẵng

Đặc điểm ( Vai trò lịch sử của giai cấp công nhân )

 Xem tiếp bấm vào đây  Link :>>>> Top ten phát ngôn ấn tượng 2011
Ăngghen, người đã xác định vai trò lịch sử của giai cấp công nhân
Giai cấp công nhân trong xã hội  chủ nghĩa hay còn được gọi là giai cấp vô sản. Trong tác phẩm “Những nguyên lí của chủ nghĩa cộng sản Ph.Ăngghen định nghĩa:
Giai cấp vô sản là một giai cấp xã hội hoàn toàn chỉ kiếm sống bằng việc bán lao động của mình, chứ không phải sống bằng lợi nhuận của bất cứ tư bản nào, đó là một giai cấp mà hạnh phúc và đau khổ, sống và chết toàn bộ sự sống còn của họ đều phụ thuộc vào số cầu về lao động, tức là vào tình hình chuyển biến tốt hay xấu của công việc làm ăn, vào những biến động của cuộc cạnh tranh không gì ngăn cản nổi
Engels
Tuy vậy, không chính xác khi gọi giai cấp vô sản là giai cấp công nhân. Giai cấp công nhân là giai cấp vô sản có trình độ lao động công nghiệp cao, là đứa con của nền đại công nghiệp hiện đại[1].
Thực hiện sự nghiệp giải phóng thế giới ấy, – đó là sứ mệnh lịch sử của giai cấp vô sản hiện đại
Engels  theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Giới thiệu Việt Nam Diễn Đàn Hải Ngoại
Tránh ngộ nhận , hiểu sai tiếng việt trong mục phản hồi * Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: